nếu ánh trăng có thể quay lại

Truyện Nam Thành Chờ Trăng Về full - Chương 2: Mùng một và mười lăm. Tiếp. Mắt thấy anh đã đi đến cửa, sắp rời khỏi, quản gia chỉ có thể bất chấp nói: "Cậu chủ.". Phí Nam Thành dừng chân, quay đầu, ánh mắt vừa sắc bén vừa hờ hững. Quản gia ho khan một tiếng Chính xác. Hoàn toàn tương tự như vậy các tinh thể lỏng có thể xoay mọi hướng phân cực để nhờ vậy ánh sáng có thể truyền qua. Khi có một điện trường đặt vào màn tinh thể, các phần tử này sắp xếp lại định hướng và do đó anh sáng không thể truyền qua nữa. O này không có khởi đầu cũng không có chỗ kết thúc. Cái không khởi đầu chỉ có thể là O. Nếu bạn cắt rời cái O này ra, nó trở thành một ( trong tiếng Hán có nghĩa là NHẤT), Ðây là chỗ bắt đầu, một lần là 1, rồi một lần nữa là 2; khi bạn thêm 1 và cứ thêm 1 vào Thương nhau nếu ánh trăng gầy, soi qua mùa khuyết lại đầy mà yêu. Good Night! Em ngủ ngon nhé, ngày mai anh sẽ yêu em nhiều hơn hôm nay. Đêm rồi, anh chỉ muốn chúc em ngủ ngon và luôn mơ thấy anh. Hãy ngủ ngon nhé thiên thần đáng yêu của anh đừng để phí tiền tin nhắn này. 2.1. Nhiệm vụ của nhân viên âm thanh ánh sáng. Nhân viên âm thanh ánh sáng là một việc làm đa nhiệm, họ dường như không có thời gian để nghỉ tay trước khi chương trình hay các sự kiện được tổ chức. Dưới đây là mô tả việc làm nhân viên âm thanh ánh sáng điển hình Nếu phương dao động là GVHD: Lê Văn Hoàng GIẢI Mà NHỮNG BÍ MẬT VỀ ÁNH SÁNG 7 cố định thì ánh sáng được gọi là ánh sáng phân cực thẳng. Nếu phương dao động phân bố đều thì ánh sáng gọi là ánh sáng tự nhiên (không phân cực). Phần lớn các nguồn sáng phát ra gọi là neolandeky1989. Nếu Ánh Trăng Có Thể Quay Lại Tác Giả Xuân Sơn Tái TửuThể Loại Nguyên sang, ngôn tình, hiện đại, HE, vườn trường, nhẹ dài 45 chương + 8 ngoại truyệnEditor Doris, Ying, nhà Kỳ Giản Thái HoànBìa Đông Ấm Nguồn convert Khoá luận văn tốt nghiệp 9 điểm Cảm ơn chị Đụt Nhà em Đụt đã cấp cho em raw ngoại truyện nhaaa<333Ngày Mở Hố 01/10/21Ngày Lấp Hố 01/06/22 ____________________ Giới Thiệu Lúc học cấp ba, Vọng Thư có thích một người. Cậu ấy rất ấm áp và nhiệt huyết, rất nhiều bạn học nữ lớp khác ngắm cậu ấy qua cửa sổ. Sau đó thì thì thầm to nhỏ với mấy cô bạn bên Vọng Thư sẽ không nói cho ai biết. Cô cất giấu những suy nghĩ của mình, nghiêm túc thích cậu, lặng lẽ nhìn cậu, cố gắng đuổi theo cậu. Nhưng mỗi khi gặp mặt cậu ấy, cô lại chẳng dám ngẩng chưa bao giờ nghĩ đến mình sẽ có hồi mà.Nếu ánh trăng có thể quay lại, thế giới này có lẽ sẽ rất nhẹ nhàng1. Đại cẩu chói loé nhẹ nhàng vs Học bá giấu kỹ tính tình. Song hướng yêu thầm, một người cứu 1v1, ấp ám chữa khỏi hướng nội, ngọt ngào nhưng hơi chua, phiên ngoại là góc nhìn của nam Tên truyện dựa theo từ ngữ trên Yêu sâu sắc,tình yêu và cuộc sống, vườn trường, khóa tìm kiếm Vai chính Vọng Thư, Lăng Việt ┃ Vai phụ Quý Ngâm Thu, Lưu Bác Văn ┃ Tag khác Yêu thầm, chữa câu tóm tắt Chạy về ánh sáng phía trước, anh ở bên cạnh em! ______________ Đà GỠ PASS _________________TRUYỆN EDIT PHI LỢI NHUẬN VÀ CHƯA ĐƯỢC SỰ ĐỒNG Ý CỦA TÁC LÒNG KHÔNG CHUYỂN VER DƯỚI MỌI HÌNH BẠN ĐỌC Ở NƠI NÀO CÓ TRẢ PHÍ THÌ XIN CHÚC MỪNG, BẠN Đà PHÍ TIỀN. TRUYỆN ĐƯỢC NHÀ EDIT ĐĂNG LÊN WORDPRESS Bản edit nhà mình chỉ có thể bảo đảm nội dung khoảng 70-80% LINK PAGE Fl WordPress và page để cập nhật chương nhanh nhất nhé~~MỤC LỤC CHÍNH VĂN Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 MỤC LỤC NGOẠI TRUYỆN —END— Lưu ý Truyện đang trong quá trình edit và chưa beta. Nếu bạn thấy dòng này có nghĩa là bản edit còn có nhiều sạn và hơi lậm convert. Điều hướng bài viết Đây là lần đầu tiên cô bằng mặt mà không bằng lòng, biết rõ Hà Nguyệt sẽ không cho phép cô làm nhưng vẫn khăng khăng làmCô giống như là cố đem tay của mình vươn ra khỏi căn phòng tối, cảm nhận được cơn gió đầu Thư giống như không có chuyện gì, bình tĩnh quay người lại “Bài văn làm sao vậy mẹ?”“Phụ huynh trong diễn đàn đều nói con viết bài văn kia là cho đài phát thanh?”“À? Bọn họ nói sao vậy?” Cô làm như thể mình mới biết vậy, tò mò nhìn của phụ huynh khác đối với mình.“Chuyện này không có liên quan đến bọn họ nên không xảy ra chuyện gì quá lớn!” Hà Nguyệt đã nói hai lần nhưng lần nào cũng bị Vọng Thư lảng tránh, có chút tức giận “Vọng Thư, chuyện này nên để thầy cô hiệu trưởng giải quyết, con xen vào làm gì? Con nhìn xem, chuyện đã lâu như vậy thì con nhảy ra làm gì?”Giọng bà ấy rất lớn, nói hết câu này đến cái khác, không có ý định dừng lại, rất có cảm giác hùng hổ bắt nạt người khác.“Con đúng là ngu ngốc, tự nhiên đứng ra làm chim đầu đàn, không biết sau lưng con có bao nhiêu người chê cười con đâu!”“May lỡ con bị giáo viên ghim’ thì làm sao bây giờ?”“Mẹ đã nói với con bao nhiêu lần rồi, hiện tại con nên lấy việc học là việc quan trọng nhất, ít chú ý đến mấy chuyện lung tung, lộn xộn đó!”“Còn như vậy thì mẹ sẽ tịch thu điện thoại của con, không cho mang đến trường nữa.”Vọng Thư cau mày, qua một lát mới bình tĩnh nói “Con không quan tâm chuyện đó, nhà trường chỉ bảo con viết một bài văn thôi, không có liên quan đến đài phát thanh.”“Thật không?”“Vâng ạ. Hơn nữa, nếu hiệu trưởng muốn dẹp đài phát thanh thì cũng không duyệt bài văn của con đâu.”“Hơn nữa giáo viên ngữ văn còn muốn con gia nhập câu lạc bộ phát thanh.” Cô quan sát vẻ mặt của Hà Nguyệt, thấy bà ấy cau mày, có dấu hiệu tức giận thì nhẹ nhàng nói thêm “Nếu tham gia thì cũng có thể viết vào học bạ, có lợi cho chiêu sinh đại học.”Hà Nguyệt nghi ngờ nhìn cô, trong lúc nói chuyện Vọng Thư đều cầm lấy cặp của mình, cả người thả lỏng, không có biểu hiện căng thẳng hay chột dạ cô nâng mắt lên nhìn thẳng người khác, đôi mắt cô híp lại, hoàn toàn che dấu đi sự bướng bỉnh, lộ ra con ngươi trong sáng, nhìn rất đơn thuần, vô tội.“Tốt nhất là không nên tham gia mấy câu lạc bộ này, nhưng nếu mà cô Viên cứ muốn con vào thì con nên vào.”“Vâng ạ.”Vọng Thư trở mình trên giường, chờ ở ngoài không còn ai nữa thì lặng lẽ bật đèn, mở cuốn sách《 Hôm nay bạn thật đẹp 》, im lặng ngắm nhìn chú khủng long dễ hôm sau thức dậy, Hà Nguyệt không có ở nhà, có lẽ là đi ra ngoài mua đồ ăn. Trên ghế móc một chiếc áo khoác nam, đầy mùi thuốc lá, từ xa cũng có thể ngửi Thư và Vọng Dự từ trong phòng đi ra “Dậy rồi à?”“Vâng ạ.”“Gần đây học thế nào?”“Khá tốt ạ.” Vẫn là những câu hỏi cũ, Vọng Thư cũng đoán được câu tiếp theo là khi cuộc nói chuyện cũng có thể thể hiện rất nhiều thứ. Hà Nguyệt mới khi nói đến việc học đều có thể nói rất nhiều thứ, bài thi toán lý hóa, từ vựng tiếng anh, mà Vọng Dự chỉ có thể hỏi mấy câu chung chung vậy thôi.“Phải chú ý sức khỏe của mình, đừng quá mệt mỏi, sức khỏe là quan trọng nhất.”“Vâng ạ.”Vọng Dự cầm lấy chiếc áo khoác “Ba có việc phải đi ra ngoài một lát, nên không ở nhà ăn, lát con nói với mẹ con.”Vọng Thư im lặng, nhìn ông thay giày rồi rời lát sau, Hà Nguyệt mua đồ ăn trở về “Ba con đâu?”“Vừa mới ra ngoài rồi ạ.”“Hừ, mỗi ngày đều chạy ra ngoài, ông ta không xem nơi này là nhà à?” Bà ấy nổi giận đùng đùng vào bếp, bắt đầu rửa tay nấu Thư đứng trong phòng khách một hồi, cảm giác cô như một cành cây nhỏ còn cơn buồn ngủ là một vũng bùn, đang cố hết sức kéo cô xuống.—-Ngủ qua một giấc, Vọng Thư đã làm xong mấy câu hỏi bài tập, lấy cô phải đi mua sách, cô liền đến tiệm cà phê sách mà mình tiệm là một đôi vợ chồng trẻ, hai người mua một căn nhà mặt tiền, tự mình trang trí nội. Cánh cửa trang trí bằng hoa quấn quanh, bên trong còn có mùi gỗ thơm phải cánh cửa là bàn làm việc, buổi chiều đôi vợ chồng sẽ trang trí những món đồ nhỏ xinh bằng gỗ, nhìn sang hướng khác sẽ là những kệ sách đan xen cùng với chỗ ngồi. Bên trong là một khu vực nhỏ, trải những tấm thảm lông và sô pha mềm mại, thư giãn rất đã dành ra nửa buổi chiều để tìm sách, sau đó mới về nhà thu dọn đồ đạc quay lại trường cô chuẩn bị rời đi mới nhớ ra là bánh kem mà Quý Ngâm Thu cho cô mới ăn một hộp, cô suy nghĩ rồi yên lặng ăn hết bánh kem vừa mới lấy ra từ tủ lạnh, hơi lạnh từ thực quản lan đến dạ dày, rồi từ từ lan ra cả người. Vọng Thư uống vài ngụm nước ấm nhưng không thể làm tan hơi lạnh trong sáng hôm sau, Quý Ngâm Thu vẫn còn đang mơ màng buồn ngủ thì đến hỏi cả nhà có ăn bánh kem thế nào.“Bọn họ đều cảm rất ngon.” Vọng Thư nghe thấy chính mình cảm thấy rất rõ thấy rất ghét chính mình, một câu nói dối lại nói thêm một câu nữa, chỉ có thể để vết thương thối rửa dưới mặt hồ bình lặng.“Vậy là được rồi, mẹ mình bắt mình nhất định phải hỏi đấy!”“Nhưng mà mình nghĩ, nếu nó không ngon thì cậu khó nói ra lắm đó!”“Cho nên mẹ mình chắc là lừa dối người khác thôi.”“Mẹ cậu chắc muốn khẳng định tay nghề thôi.”“Người lớn nhưng tính cách giống đứa trẻ.”“Đúng rồi, mình kể cho cậu nghe.” Quý Ngâm Thu đột nhiên nhớ ra gì đó, vội vàng nhìn Vọng Thư mà kể chuyện mới xảy ra cuối tuần.“Làm sao vậy?” Vọng Thư ngẩng đầu rất nghiêm túc khi người khác kể chuyện, sẽ im lặng mà nghe, không chen lời nên làm người khác nảy ra sự tin tưởng.“Hôm thứ bảy mình xem tiểu thuyết bị ba mẹ mình phát hiện!”“Mẹ mình bảo mình tìm gì đó trên điện thoại nhưng mà mình đang đọc tiểu thuyết.”“Khi mở khoá màn hình, giao diện là cảnh nam nữ chính đang hôn đấy! Viết như thật, sống động khiến người khác nuốt nước miếng.”“Mẹ cậu mắng cậu?”“Nếu mắng thì tốt rồi.”“Mấu chốt là ba mẹ mình cùng nhau nghiên cứu cẩn thận, còn dùng bộ dáng của giáo viên để phân thích tại sao mình thích đọc thể loại đó.”“Cứu mạng!” Quý Ngâm Thu vỗ trán, làm ra vẻ không thể chịu đựng được “Đó chỉ là một cuốn cưới trước yêu sau đơn giản ngọt ngào thôi!”“Tại sao cậu lại thích đọc thể loại đó vậy?”“Đương nhiên là do mình là nhà phê bình truyện sắc nha! Có thể quang minh chính đại chiếm tiện nghi đó!”“Thật không dám tưởng tượng vẻ mặt của họ khi thấy doi* đâu.”*Doi đầu tiên được lan truyền từ fandom, và sau đó lan sang Weibo, trở thành một từ vựng phổ biến cho người hâm mộ CP. Ở đây có thể hiểu là ảnh nóng đó, cre Thư nghe theo lời cậu ấy nói thử tưởng tượng một chút, thật sự quá đáng bình tĩnh nói “Ít nhất lúc đó cậu không xem cảnh nam chính ép nữ chính 419 trong truyện người lớn.”“Đúng là vậy thật.”“Vậy ba mẹ cậu phân tích cái gì vậy?”“Không phân tích gì cả, bọn họ không thể hiểu được hạnh phúc của mình nên cuối cùng chỉ nói có thể xem nhưng không được ảnh hưởng đến tam quan và sinh hoạt hằng ngày.”“Với lại chọn phổ cập tình yêu khoa học cho mình, thuận tiện còn nhét cho mình một bát thức ăn cho chó!”Vọng Thư cảm thấy ba mẹ của Quý Ngâm Thu thật sự có thể làm cô kinh ngạc, cô còn phát hiện, thì ra ở trên đời này còn vẫn còn một mối quan hệ ba mẹ con cái tốt như thời gian nghỉ giải lao, Vọng Thư đi đến phòng của tổ ngữ văn và nộp cho giáo viên ngữ văn của mình là Viên Thịnh Dung một tờ giấy xin gia nhập câu lạc bộ phát không nói thật với mẹ mình, cô Viên căn bản không có mời cô tham gia câu lạc bộ. Chỉ là lúc mới khai giảng bà ấy có khen giọng đọc của cô trong trẻo, nhẹ nhàng như là ánh sáng mùa thu xuyên qua hành lang đó, cô thực sự rất thích câu lạc bộ phát thanh này nhưng mà Hà Nguyệt nhất định không đồng ý nên phải đành từ đình ảnh hưởng cô rất lớn, Hà Nguyệt có khả năng khống chế rất mạnh, những thứ cô thích nhưng Hà Nguyệt không thích thì chỉ có thể từ món đồ chơi mà cô muốn, những thứ cô muốn học, không phải cô chưa từng khóc để đòi những cuối cùng chỉ có thể dùng đôi mắt đỏ hoe xin lỗi Hà Thư nhớ lại hồi bé, cảm thấy chính mình xấu hổ và đáng bây giờ không giống nhau, cô có một ít năng lượng giành lấy những đồ mình muốn cho Lăng Việt nhớ trọng hơn là——cô đã phản kháng trong văn phòng của giáo viên bước ra, cô tình cờ gặp Lăng Việt và một cậu nam sinh học lớp bên cạnh nhưng đã quên tên cậu ấy là nam sinh thấy cô hình như nhớ đến vụ việc ồn ào tuần trước, gật đầu với cô rồi quay qua chọc ghẹo Lăng Việt “Kìa, đại ân nhân của mày kìa!”Vọng Thư đã có ý đồ muốn nói chuyện mấy câu với Lăng Việt, nên dừng bước chân, nói chuyện với cậu nam sinh không biết tên kia “Cái gì mà đại ân nhân?”“Mình cảm thấy cậu không có trong câu lạc bộ phát thanh thật quá đáng tiếc.”“Chuyện đó cũng không nên phát triển như vậy.”Trong khi nói, cô liếc nhìn Lăng Việt đang im lặng đứng kế trạng lần này của cậu ấy hình như đã tốt hơn rất nhiều, cậu ấy lại trở thành người con trai ôn hòa ấm áp, lại chủ động nói chuyện với cô “Vẫn nên văn ơn cậu, lớp trưởng lớp hai. Bài văn đó cũng xem như giải vây giúp mình.”Niềm vui sướng khi nộp đơn cho cô chưa hết, cô buột miệng thốt ra một câu “Lăng Việt, cậu có phải đã quên tên mình rồi không? Tại sao mỗi lần gặp mình cậu đều gọi mình là lớp trưởng vậy?”Lời vừa ra khỏi miệng, cô cảm thấy có chút ngơ lời này hình như không có ý khiêu khích, giúp chỉ có thể nặn ra một nụ cười xem như đây là một trò Việt dừng lại, buông lỏng sợi dây quấn quanh ngón tay, thẻ công tác của hội học sinh bay lên giữa không trung.“Mình nhớ mà.” Đôi mắt cậu nghiêm túc nâng lên nhìn Vọng Thư, bóng cô phản chiếu trong con ngươi của cậu, làm người khác cảm giác như mình được tôn trọng “Cậu là Vọng Thư.”“Hi hoà Vọng Thư, mặt trăng, tên này rất hay.”Hi hoà, Vọng Thư, đều là những vị thần mặt trời và mặt trăng của Trung Quốc cổ đại.**Này mình không hiểu lắm nên để sát raw luôn Thư cảm thấy trái tim của mình như bị vuốt ve một chút, toàn bộ máy trong người đều chạy ngược lại, hai bên tai đều nóng cảm thấy mặt mình đã đỏ lên rồi, sợ bị người khác phát hiện nên vội vàng nói một câu có lệ, vội vã rời còn nhỏ, cô đã từng hỏi qua Hà Nguyệt tại sao lại đặt cho cô cái tên này. Lúc ấy, Hà Nguyệt đang dọn dẹp một rương để đồ, nghe xong bà ấy lau cái trán ướt đẫm mồ hôi, đầu ngón tay còn dính chút nước “Bởi vì mẹ hi vọng con có thể là cho mẹ thoải mái, nên gọi là Vọng Thư.”“À?”“À cái gì? Con phải cố gắng nghe lời, đừng làm mẹ lo lắng, biết không?”Người lớn đặt tên cho con của mình nhất định sẽ không qua loa, những lời Hà Nguyệt nói lúc ấy cũng có thể là nói giỡn nhưng bà ấy không biết, chỉ một câu nói thản nhiên của mình cũng đã khiến Vọng Thư khó chịu một lúc giờ nghe được từ miệng Lăng Việt một câu nghĩa rộng như vậy thì khúc mắc trong lòng cô cũng đã tan thành mây ra, tên cô cũng có một ý nghĩa lãng mạn như nam sinh vừa đứng nói chuyện với Vọng Thư xong thì nhìn thấy bóng lưng hốt hoảng của cô, nhỏ giọng nói với Lăng Việt “Người anh em, chắc là người lớp trưởng đó cũng thích mày đó, tao của thấy lỗ tai của cậu ấy đều đỏ.”Lăng Việt nhìn cảnh cáo cậu ta “Đừng nói nhảm.”Anh vừa mới trải qua cảm giác bị người khác đồn thôi, cũng không muốn người khác phải chịu cảm giác nam sinh ngậm miệng, giơ tay đầu hàng. Tên Hán Việt Như quả nguyệt lượng khả duy tuThể loại Hiện đại, HE, vườn trường, nhẹ trạng bản gốc Hoàn 45 chương + 8 ngoại truyện chờ updateEditor Doris, Ying, nhà Kỳ Giản Đông ẤmNguồn convert Khoá luận văn tốt nghiệp 9 điểmVăn ánThời còn học trung học phổ thông, Vọng Thư có một chàng trai, một người nồng nhiệt, hào phóng, rất ấm áp và tỏa trai ấy được nhiều cô gái khác ái mộ, thường sẽ có các nữ sinh đi đến ngoài cửa sổ lớp học, còn táo bạo nhìn cậu ấy, sau đó vui vẻ thì thầm với mấy cô bạn đi cùngVọng Thư không dám làm thế, cô chỉ có thể giấu đi lòng mình, ẩn sâu tình cảm này, chân thành đối đãi những rung động kia, nghiêm túc thích cậu ấy, cũng lặng lẽ nhìn cậu ấyChính vì thế, khi chính diện đối mặt, cô sẽ hoảng loạn, không dám nhìn thẳng chưa bao giờ nghĩ đến mình sẽ có hồi mà.Nếu ánh trăng có thể quay lại, thế giới này có lẽ sẽ rất nhẹ nhàng1. Đại cẩu chói loé nhẹ nhàng vs Học bá giấu kỹ tính tình. Song hướng yêu thầm, một người cứu 1v1, ấp ám chữa khỏi hướng nội, ngọt ngào nhưng hơi chua, phiên ngoại là góc nhìn của nam Tên truyện dựa theo từ ngữ trên Yêu sâu sắc,tình yêu và cuộc sống, vườn trường, khóa tìm kiếm Vai chính Vọng Thư, Lăng Việt ┃ Vai phụ Quý Ngâm Thu, Lưu Bác Văn ┃ Tag khác Yêu thầm, chữa câu tóm tắt Chạy về ánh sáng phía trước, anh ở bên cạnh em! Lăng Việt vừa mới tắm xong đã bị Từ Diệc Minh chặn lại ở cửa phòng vệ sinh. Giống như đang phải đối mặt với một tra nam thất tín bội nghĩa, hỏi cậu “Trà gừng mày mua đâu?”Lăng Việt không biết tại sao cậu ta lại đột nhiên hỏi vấn đề này, bèn bịa đại một lý do “…..Uống hết rồi.”“Tao tin mày tao làm chó!”Lăng Việt nhìn Từ Diệc Minh, cố tỏ ra biểu hiện có thể tin tưởng “Thật.”Nhưng mà cậu không phải là người biết nói dối cho lắm, vẻ mặt mất tự nhiên hay ánh mắt cố tình lảng tránh đi đều làm Từ Diệc Minh dễ dàng phát hiện manh Diệc Minh hừ một tiếng, không nhanh mà từ từ mở điện thoại “Vậy để tao hỏi Vọng Thư một chút, hỏi cậu ấy mua trà gừng ở đâu.”Kết quả, bàn tay cậu ta vừa mới chạm vào màn hình điện thoại đã lập tức bị một bàn tay to lớn nắm lại “…….Đừng hỏi.”Lăng Việt ho nhẹ một tiếng “Tại sao mày lại biết vậy?”Đây là thừa Diệc Minh bấm vào điện thoại “Cậu ấy đăng bài.”“Đăng bài gì?” Ánh mắt Lăng Việt hơi sáng lên, xoay người không nói lời nào, đi đến kệ phòng tắm, lấy điện thoại xuống, vừa đi ra ngoài vừa nhìn điện ra không cần nói cũng Full Tại Diệc Minh, người vẫn chưa kết thúc cuộc thẩm vấn …Màn hình điện thoại của Lăng Việt vẫn ở trong cuộc nói chuyện với Vọng Thư. Cậu tiện tay bấm vào ảnh đại diện được vẽ bằng tay của Vọng Thư, liền thấy được bài viết mới là bức ảnh mới gửi cho cậu kèm hai chữ “trà gừng”, cũng không nhắc đến cậu nhưng Lăng Việt lại có cảm giác vui vẻ không giải thích nhấp vào tấm ảnh, muốn cẩn thận xem lại chút chi tiết nhỏ ấy. Phát hiện chiếc cốc Vọng Thư đã đổi từ màu bạc hà sang màu xanh lục. Giống như có sự chuyển màu sắc, rất tươi mát và có kết cấu, trà gừng màu nâu đỏ ở bên trong, kết hợp với màu sắc của chiếc ly nhìn có vẻ rất kỳ quái nhưng lại rất khỏi tấm ảnh, cậu trịnh trọng nhấn like, cũng thấy được bình luận của Từ Diệc Minh “! Lăng Việt, thằng chó này!” Một số người trả lời bình luận là tại sao lại dỗi Lăng Việt ở nghĩ một chút rồi nói với Từ Diệc Minh “Mày tự nghĩ cách làm cái bình luận này bình thường lại đi, đừng để người khác biết.”Từ Diệc Minh vừa mới bị xem nhẹ “Biết cái gì?”“Biết Lăng Việt mua trà gừng riêng cho Vọng Thư hay là biết….”“Mày thích Vọng Thư?”Thái dương Lăng Việt giật giật, có một chút không tự nhiên “Đừng nói bậy.”“Tao nói bậy sao?’;Hai người nhìn nhau, Lăng Việt đã bại trận.“Mày không nói bậy.” Lăng Việt nhắm mắt lại, lỗ tai đỏ lên. Mặc dù rất xấu hổ nhưng vẫn nghiêm túc xác nhận “Tao thích Vọng Thư.”“Đm! Thích khi nào vậy? Tại sao lại thích? Đơn phương hay cả hai đều có tình?”Từ Diệc Minh kích động đến mức suýt nhảy cẫng lên, giống như một con chồn bị bắt gặp đang ăn dưa ở ngoài ruộng.“Lúc nãy khi chơi tuyết, tao đỡ cậu ấy một cái, sau đó tao bắt đầu khẩn trương, ra mồ hôi rồi tim bắt đầu đập nhanh nữa.” Lăng Việt đã vượt qua giai đoạn xấu hổ, chậm rãi nhớ về chuyện của mình và Vọng Thư.“Có thể tao thích cậu ấy từ rát sớm, lúc trước học trưởng Cố muốn thêm Wechat cậu ấy, tao có chút không muốn cho.”“Bây giờ nghĩ lại, có thể đó là ghen.”Lăng Việt dừng lại một chút lại nói thêm một câu “Mặc dù ghen không tốt nhưng tao không muốn cậu ấy thêm Wechat với học trưởng đó.”“Cậu ấy nói tâm trạng cậu ấy không tốt, tao rất muốn làm cho cậu ấy vui lên.”“Tạo không muốn cậu ấy không vui.”“Muốn làm cho cậu ấy cười.”“Cậu ấy cười lên rất xinh đẹp.”“Lúc dỗi người khác cũng rất xinh.”……Lúc nói những lời ấy, đôi mắt Lăng Việt rất lấp lánh, như là cơn gió nhẹ thổi qua hồ nước phủ đầy ánh mặt trời, thẳng thắng mà trong sáng, nóng bỏng mà đơn giản, còn cả sở thích không muốn che Diệc Minh có cảm giác mình nhét đầy cơm chó, ăn không nổi nữa “Vậy bây giờ mày muốn theo đuổi cậu ấy sao?”Nghe vậy, Lăng Việt suy nghĩ một chút “Tạm thời tao sẽ giữ trạng thái yêu thầm, chờ xem thái độ của Vọng Thư là gì đã.”“Nếu cậu ấy không ghét tao, tao sẽ theo đuổi cậu ấy!”“Ý mày là, mày, yêu, thầm?” Từ Diệc Minh xác nhận lại.“Đúng vậy.”“Để tao xem đã.”“Tại sao lại nói như vậy?”“Mày nhìn đi.”Từ Diệc Minh không nói tại Việt không hỏi nữa, nghiêm túc dặn dò Từ Diệc Minh “Đừng nói ra ngoài.”Từ Diệc Minh hiệu OK “Yên tâm.”Đọc Full Tại được thì làm được, cậu ta móc điện thoại ra, mở khu bình luận của Vọng Thư, trả lời bình luận của mọi người “Bởi vì Lăng Việt lấy bánh quy của tao khi tao đang nói chuyện.”Trời đã khuya, hai người nói chuyện õng liền lên giường chuẩn bị Việt nằm một lúc, cảm giác hưng phấn đến mức không ngủ được, bèn kéo Từ Diệc Minh nói chuyện “Mày cảm thấy cậu ấy có thích tao không?”Từ Diệc Minh nhớ lại cẩn thận, ngoại trừ lần gặp mặt ở trước cửa văn phòng giáo viên ngữ văn, mặt Vọng Thư đỏ lên thì những lúc khác cậu ấy chẳng có biểu hiện kỳ lạ nào với Lăng Việt vậy mà cậu im khung cảnh yên lặng, Lăng Việt đã hiểu rõ ý của cậu ta “Được rồi.”Từ Diệc Minh nhanh chóng an ủi cậu “Nhưng mà mày đừng nản lòng, hai người mới quen nhau được mấy ngày, tao nghĩ với tính cách của Vọng Thư, chắc có lẽ là lâu ngày sinh tình thì phải.”“Tao không nản lòng.” Lăng Việt nằm thẳng trên giường “Cậu ấy không thích tao thì tao theo đuổi thôi.”“Cấp ba theo đuổi không được thì lên đại học theo đuổi tiếp!”“Tao chỉ muốn cậu ấy ở bên tao thì có thể vui vẻ.”“Đương nhiên, nếu có thể thích tao thì tốt nhất.”Từ Diệc Minh nói đùa “Mày nằm mơ trước đi, mơ là nhanh nhất.”Lăng Việt trở mình, vẫn là không ngủ được, vì vậy cậu lấy điện thoại, chui vào chăn bông để xem.==Bên này, Vọng Thư vừa có chút buồn ngủ thì điện thoại lên leng keng một muộn như vậy, chắc là APP tự đẩy thông báo rác cho cô thôi, cô mặc kệ, tiếp tục nhắm mắt ngờ nửa phút sau tiếng leng keng lại đến, một lát sau lại đến Ngâm Thu mơ mơ màng màng trở mình, nhỏ giọng nói “Làm sao vậy?” sau đó ngủ thiếp Thư cau mày, sờ soạng tìm kiếm điện thoại trên tủ đầu giường, trong lúc tìm điện thoại lại tiếp tục vang đã mò được nút tắt tiếng bên cạnh, mở khóa điện thoại, nổi giận đùng đùng xem APP nào làm trò không ngờ, vừa click mở thì một loạt thông báo hiện raKhông nghĩ tới vừa click mở, một loạt chỉnh chỉnh tề tề tin tức thông tri【 Lăng Việt thích bài viết “XXX…..” của bạn. 】【 Lăng Việt thích bài viết “XXX…..” của bạn. 】【 Lăng Việt thích bài viết “XXX…..” của bạn. 】【 Lăng Việt thích bài viết “XXX…..” của bạn. 】Cứu sao nửa đêm rồi mà Lăng Việt vẫn lướt trang cá nhân cô vậy? Còn thích từng cái không phải là thích cô phỏng đoán này làm cho ngọt ngào, Vọng Thư ôm điện thoại, vùi đầu vào trong chăn, lướt theo những bài viết mà Lăng Việt đã thích, chờ đợi thông báo tiếp như đang cùng với Lăng Việt trốn trong chăn bông nhìn nhau!Trong lòng Vọng Thư đang điên cuồng cộng thêm điểm Lăng Việt có khả năng thích mình +10086!=Sáng sớm hôm sau, lúc Lăng Việt đến phòng học thì Vọng Thư vẫn chưa đến. Trên vai cậu mang cặp, hấp tấp đến chỗ ngồi của mình, chào hỏi với Tiết Trình và Ngô Trung “Chào buổi sáng!”Sau đó đến chỗ bình nước lấy nước.“Chào buổi snags.” Ngô Trung ngẩng đầu nhìn chằm chằm bóng lưng của Lăng Việt, tò mò hỏi Từ Diệc Minh “Có phải có chuyện gì vui không? Tại sao hôm nay tâm trạng nó tốt như vậy?”“Đúng vậy.” Tiết Trình nghiêng người qua nhỏ giọng nói “Tao cảm thấy tóc của nó cũng có không khí vui vẻ.”Từ Diệc Minh chỉ cười mà không nói giải lao, Lăng Việt hỏi Vọng Thư “Giữa trưa mình muốn đến bệnh viện thú ý thăm nó một chút, cậu đi không?”Vọng Thư lộ vẻ khó xử “Mình đã hẹn với Quý Ngâm Thu trưa nay đi ăn một quán ăn Mexico nổi tiếng trên mạng rồi.”“Ồ, ra là vậy.” Lăng Việt lộ một tia thất vọng, lời mời đầu tiên sau khi rõ lòng mình đã bị từ chối “Mình đến đó sẽ chụp ảnh cho cậu xem.”“Được, được.”Đang nói thì Tiết Trình đang nói chuyện với Từ Diệc Minh chen vào nói “Lăng Việt, tao đi chung với mày, thuận tiện thăm con nuôi tao luôn.’“Được thôi.”Đọc Full Tại Hoàng đang bị nhốt trong một chiếc lồng sắt, thấy Lăng Việt duỗi tay sờ nó, nó chủ động vẫy đuôi lè lưỡi, cách một lưới sắt cọ tay như biết cậu là chủ mới của Trình vẫn còn sợ chó, ngồi xổm phía sau Lăng Việt, nhướng người về phía trước nhìn Việt nói chuyện với bác sĩ thì tìm hiểu đại khái tình huống, xác định là Đại Hoàng không sao, liền mở điện thoại, chụp mấy tấm ảnh rồi mở cuộc trò chuyện với Vọng Thư ra, gửi cho cô.【 Vọng Thư Đại hoàng không có chuyện gì chứ? 】【Lăng Việt Trước mắt thì bây giờ rất khỏe, bác sĩ nói đợi lát tắm cho nó xong thì sẽ tiêm phòng cho nó.】【Vọng Thư Hy vọng nó không sợ chích.】【Lăng Việt Đại Hoàng là một con chó dũng cảm.】【Lăng Việt Cậu cảm thấy đặt tên gì cho nó thì sẽ hay?】【 Vọng Thư Để mình suy nghĩ đã. 】【Vọng Thư Cậu làm khó mình quá, mình không biết.】【Vọng Thư Cũng không thể gọi nó là Đại Hoàng được.】【Vọng Thư Mập quá dễ Việt nhìn biểu tượng cảm xúc con mèo té đá tay thì khóe môi hơi cong Trình kinh ngạc hỏi “Mày nhắn tin với ai vậy?”Còn cười như mùa xuân đến nữa chứ.“Vọng Thư.”“Ồ.” Lúc trước Lăng Việt đã nói là sẽ gửi ảnh cho Vọng Thư.“Tiết Trình, mày có biểu tượng cảm xúc nào không? Gửi cho tao đi.”“Ừm, loại nào?” Tiết Trình lấy điện thoại từ trong túi ra, vẫn cảm thấy có gì đó không cho đến khi thấy được biểu tượng cảm xúc mèo con khóc thút thít mà Ngô Trung gửi, linh tính mới chợt nhận ra “Mày thích Vọng Thư?”khi một chàng trai đang cùng nữ sinh nhắn tin, đột nhiên muốn tìm biểu tượng cảm xúc thì chẳng phải là đang cố tỏ ra hấp dẫn sao?Lăng Việt cứng đờ……..Tại sao lại bị phát hiện nữa vậy?Tác giả có chuyện muốn nóiLăng Việt Tôi muốn yêu ngày sauTừ Diệc Minh Mày có phải thích Vọng Thư hay không?Tiết Trình Mày thích Vọng Thư đúng không?XX Thích Vọng Thư đúng không?===Đại cẩu sẽ không thể nào thích rồi giấu trong lòng được đâu.

nếu ánh trăng có thể quay lại